1,5 năm sau ngày gia nhập WTO

Lily

Active Member
Ban Quản trị
#1
Cái này thì chả phải sự kiện, cũng chả nổi bật, nhưng có mấy bài bình luận này hay ho nên Lily mạn phép để chief đọc sau, chúng ta đọc trước :49:

(Phiền anh em không copy sang nơi khác. Cám ơn)

-------

Bộ lọc cho phát triển

Với việc gia nhập Tổ chức Thương mại Toàn cầu (WTO), nói một cách nôm na: “đi chợ toàn cầu”, Việt Nam đã tham gia sâu hơn (qua một định chế quốc tế) vào dòng chảy của hàng hóa, vốn, công nghệ, nhân lực và thông tin.

Thấy trước và kỳ vọng vào tiềm năng và cơ hội phát triển của thị trường Việt Nam (qua các chỉ số tăng trưởng và phát triển), nhiều tập đoàn, công ty và cả quỹ tài chính quốc tế đã tìm cơ hội đầu tư vào Việt Nam. Nhu cầu sử dụng không gian cho các hoạt động kinh tế và cuộc sống như: văn phòng, khách sạn, dịch vụ bán lẻ, khu chế xuất, khu công nghiệp, căn hộ và nhà ở tăng mạnh. Năm 2007 có hơn 20 tỷ USD đầu tư trực tiếp nước ngoài (FDI) đăng ký vào Việt Nam, trong đó khoảng 25% vào bất động sản. Bẩy tháng đầu năm 2008, số vốn đăng ký FDI là trên 45 tỷ USD và tỉ lệ vào bất động sản lên tới 50%. Mặc dù đây chỉ là số vốn đăng ký nhưng thực tế đã cho thấy một dòng vốn lớn đã, đang và sẽ chảy vào bất động sản (đặc biệt khu vực đô thị là nơi có năng suất lao động cao và kỳ vọng thu lợi nhuận lớn). Rõ ràng, hội nhập kinh tế thị trường toàn cầu qua định chế WTO đã thúc đẩy nhanh hơn tốc độ và quá trình đô thị hóa ở Việt Nam.

Tuy nhiên, điều đáng bàn ở đây là quá trình đô thị hóa đó vẫn còn nhiều yếu tố thiếu bền vững do chúng ta còn thiếu một “bộ lọc” hữu hiệu để các dòng chảy được sử dụng có hiệu quả. Năng lực quản lý, thẩm định, đánh giá đầu tư đa ngành, quy hoạch và kiểm soát phát triển của chính quyền vẫn còn nhiều bất cập dẫn tới sự xuống cấp trầm trọng của môi trường, sự thiếu hụt hạ tầng và sự gia tăng bất bình đẳng ở thành phố. Ở các khu trung tâm, nhiều tòa nhà cao tầng mọc lên làm quá tải hạ tầng, tăng mức độ tắc nghẽn giao thông và phá hủy những giá trị di sản đô thị. Ở các khu vực giáp ranh, nơi có nhiều xung đột về lợi ích phát triển, nhiều khu đô thị mới, khu công nghiệp được xây dựng nhưng chưa được đánh giá đầy đủ các tác động xã hội và môi trường đối với cuộc sống và việc làm của người nông dân.

Thị trường đất đai và bất động sản, nhân tố làm chuyển hóa diện mạo và cấu trúc đô thị, cũng chịu nhiều tác động lên xuống thất thường do nạn đầu cơ và những chính sách quản lý đất đai, đầu tư và quy hoạch vẫn còn mang tính mệnh lệnh xin – cho. Cụ thể là, hệ thống giá đất vẫn mang tính hành chính do còn thiếu một hệ thống định giá thị trường độc lập. Việc cấp đất giao đất ở thị trường sơ cấp về cơ bản vẫn chưa dựa trên cơ chế đấu thầu cạnh tranh bình đẳng. Chúng ta cũng chưa có sắc thuế bất động sản phù hợp làm hạn chế việc giữ đất đầu cơ và tạo kinh phí bảo dưỡng cơ sở hạ tầng. Do thiếu những biện pháp khuyến khích và công cụ tài chính thuế phù hợp cùng với những biện pháp hạn chế đầu cơ, thị trường bất động sản đã phát triển lệch vào phân khúc nhà ở giá cao. Điều này đã cản trở sự tiếp cận nhà ở chính thức của tầng lớp lao động có thu nhập trung bình và thấp. Quy hoạch đô thị cũng thiếu sự tham gia của cộng đồng dân cư đảm bảo lợi ích kinh tế, xã hội của cộng đồng và những nhóm dân cư dễ bị tổn thương không bị bỏ qua trong quá trình quy hoạch.

Tham gia WTO vừa là cơ hội, vừa là thách thức. Đó là cơ hội công nghiệp hóa và đô thị hóa nhanh hơn nhằm tạo thu nhập và chất lượng cuộc sống cao hơn cho người dân. Nhưng đó cũng là thách thức về tác động môi trường phân tầng xã hội và đòi hỏi chúng ta phải chuyển đổi mạnh mẽ hơn về tư duy và hành động trong lĩnh vực quản trị nhà nước mang tính minh bạch, có giải trình trách nhiệm, tôn trọng quy luật thị trường, giảm thiểu những can thiệp hành chính, xây dựng và phát triển xã hội dân sự nhằm đảm bảo sự tham gia đầy đủ trong quản lý xã hội và phát triển của người dân.


TS. Nguyễn Quang
(UN - HABITAT program manager)
 

Lily

Active Member
Ban Quản trị
#2
Một thế giới không thanh khoản




Nếu không ở Mỹ thì khó hình dung khủng hoảng tín dụng nhà ở có ảnh hưởng sâu rộng thế nào. Hàng triệu người phải hủy hợp đồng mua nhà thế chấp trong khi ngân hàng buộc phải lấy lại sản phẩm của mình. Có những dãy phố vắng với những căn nhà bị đóng chéo hai tấm ván. Mỗi căn nhà bị chủ nhân trả lại ngân hàng lại phải tiến hành đấu giá. Có những buổi đấu giá được thông báo trước hàng tuần nhưng chẳng có ai đến. Đến ngày Chủ nhật đấu giá trước thềm toà án thành phố chỉ có duy nhất người bán đấu giá đưa từng hồ sơ nhà ra đọc chi tiết rồi ra giá "hai trăm lẻ năm ngàn dollar" trước một đám đông tưởng tượng. Lần thứ nhất, lần thứ hai rồi lần thứ ba cũng chẳng ai trả giá vì làm gì có ai tham gia. Kết quả người mua lại là ngân hàng. Mà ngân hàng không thiếu nhà, họ thiếu thanh khoản.



Riêng ở Mỹ tổng số tiền phải gạch sổ của các ngân hàng Mỹ và quốc tế liên quan đến các hợp đồng vay thế chấp bất động sản đã lên đến 400 tỷ USD trong khi Quỹ tiền tệ quốc tế (IMF) đưa ra con số thiệt hại tới 1300 tỷ USD. Các ngân hàng Mỹ từ Bear Stearns, cho đến Indy Mac lần lượt lâm vào tình trạng phá sản. Các hợp đồng cho vay mua nhà thế chấp được các ngân hàng và công ty tài chính gói thành các sản phầm phái sinh dạng trái phiếu và bán khắp nơi trên thế giới. Vì thế cả thế giới đều thiếu thanh khoản và không biết sự đổ vỡ hàng loạt sẽ xảy ra thế nào.



Nhà ở Mỹ không chỉ là cái nhà mà còn rất nhiều đồ đạc bên trong như trang bị bếp, đồ gỗ, đồ điện, điều hòa không khí. Khủng hoảng nhà làm tất cả các ngành khác giảm tiêu dùng. Kinh tế Mỹ tác động đến 60% nền kinh tế thế giới nên nhập khẩu Mỹ giảm tới 6% đã làm cho nhiều nước xuất khẩu gặp khó khăn. Việt Nam không phải là ngoại lệ.



Để cứu nền kinh tế Mỹ, FED liên tục giảm lãi suất chiết khấu để kích thích tiêu dụng. Điều này làm cho đồng USD yếu đi và giá cả các mặt hàng nguyên liệu tính theo USD tăng lên trong đó có giá dầu mỏ đã ảnh hưởng trực tiếp tới Việt Nam.



Sau khi Việt Nam gia nhập WTO, đầu tư nước ngoài đã tăng lên rất nhanh. Năm nay con số đăng ký trong 7 tháng đầu năm đã lên tới 45 tỷ USD. Giả sử mỗi năm giải ngân đạt 20% số đó tức là 10 tỷ một năm thì đó là con số rất lớn giúp bù cho cán cân thương mại của Việt Nam. Vì các ngân hàng trên thế giới đều thiếu tiền nên có thể sẽ không có tiền cung cấp cho các dự án FDI đầu tư vào Việt Nam để có thể giải ngân đúng tiến độ. Các công ty đầu tư thường chỉ có 20% vốn, còn 80% phải vay ngân hàng.



Nhưng giảm FDI chưa hẳn đã là tin xấu cho nền kinh tế Việt Nam. Trong tình trạng lạm phát hiện nay nếu lượng tiền đổ vào đúng như cam kết sẽ là số tiền khổng lồ. Một phần lớn số tiền đó lại đổ vào bất động sản cao cấp, tức là không làm ra sản phẩm cho thị trường tiêu thụ . Số tiền đó sẽ góp phần làm lạm phát thêm căng thẳng. Nếu đầu tư nước ngoài chỉ ở mức vừa phải thì nền kinh tế có thể tiếp nhận tốt hơn.



Lạm phát còn có nguyên nhân chính là do đầu tư ở Việt Nam có chỉ số ICOR cao, tức là hiệu quả đầu tư thấp, đặc biệt là đầu tư công. Đầu tư công chủ yếu là vào các dự án hạ tầng không làm ra sản phẩm ngay, mà lại còn thất thoát nhiều. Vì hiệu quả thấp và dự án kéo dài nên số cung tiền trong ba năm qua tăng rất mạnh so với tăng trưởng GDP. Kết quả là tiền nhiều hơn hàng gây ra lạm phát.



Phải nhìn nhận như vậy mới thấy tại sao cùng do dầu mỏ tăng giá mà các nước khác có mức lạm phát thấp hơn Việt Nam. Họ chỉ lạm phát chừng 4-5% trong khi Việt Nam vượt 20% sau nửa năm 2008.



Muốn giảm chỉ số ICOR thì ngoài việc xem xét từng doanh nghiệp hay thành phần kinh tế cụ thể phải nhìn nhận toàn bộ nền kinh tế. Do xuất phát đặc thù của Việt Nam là từ nền kinh tế tập trung bao cấp nên có nhiều cách nghĩ vẫn chưa thể thay đổi ngay. Trong quá khứ, những chỉ tiêu, mệnh lệnh đặt ra cho các ngành kinh tế không theo nguyên tắc hiệu quả kinh tế mà có tính áp đặt.



Một lực lượng quản lý đã quá quen với cách cũ và không đổi mới kịp nên kéo hiệu quả của cả nền kinh tế xuống theo. Cách quản lý nhân sự cũng có vấn đề. Không chỉ nhân sự của doanh nghiệp mà nhân sự của bộ máy quản lý nhà nước cũng phải có năng lực giải quyết công việc thì mới giảm chỉ số ICOR xuống được.



Một quốc gia muốn phát triển mạnh phải dựa vào nội lực. Việt Nam không thiếu người tài, chỉ cần biết đặt người đúng chỗ vào bộ máy từ địa phương đến Trung ương là sẽ tăng được hiệu quả của cả nền kinh tế.


Bùi Kiến Thành

(Chuyên gia tài chính Bùi Kiến Thành, Giám đốc Công ty Cổ phần đầu tư và quản lý tài sản quốc tế. Ông Bùi Kiến Thành là người đã giúp Chính phủ Việt Nam về chính sách kinh tế thị trường trong những ngày đầu đổi mới.)

 

Lily

Active Member
Ban Quản trị
#3
Mở cửa là tốt hay xấu


Một năm rưỡi sau khi gia nhập WTO, chúng ta có thể thấy rõ đã xuất hiện hai giai đoạn tuy ngắn nhưng có những đặc trưng riêng, khá khác nhau. Giai đoạn thứ nhất là năm đầu tiên, năm 2007. Giai đoạn này có nhiều đánh giá tích cực bởi vì năm 2007 kinh tế chúng ta phát triển rất tốt, tăng trưởng GDP đạt 8,48%, xuất khẩu đạt 48 tỷ USD, nhập siêu có hơi cao vì nhập khẩu chủ yếu máy móc thiết bị cho sản xuất và đầu tư FDI lần đầu tiên vượt 20 tỷ USD. Các đánh giá cuối 2007 đầu 2008 cho thấy tác động tích cực của việc gia nhập WTO. Hầu hết các nhà đầu tư đến với Việt Nam đều phát biểu vì Việt Nam đã đạt được kết quả kinh tế tốt và là thành viên WTO. Hàng hóa Việt Nam tiếp cận được nhiều thị trường hơn, du lịch nước ngoài vào cũng đạt kỷ lục. Như vậy năm đầu tác động rất tích cực.



Giai đoạn hai là vài tháng cuối 2007 và đầu năm 2008, kinh tế thế giới bắt đầu có dấu hiệu phức tạp. Trước hết là những biến động tiêu cực của nền kinh tế Mỹ với triệu chứng suy thoái đã tác động đến toàn bộ kinh tế thế giới. Thị trường bất động sản Mỹ suy yếu, đồng thời giá dầu và nguyên liệu tăng đột biến dẫn đến lạm phát tăng cao, giá lương thực tăng vọt. Những yếu tố này tác động tiêu cực đến Việt Nam.



Theo tôi, tác động tiêu cực này nói lên nhiều điều. Trước hết nó chứng minh rằng kinh tế Việt Nam đã hội nhập ở mức độ sâu, gắn kết với kinh tế khu vực và thế giới. Vào WTO thì phải chịu mọi tác động, không thể đứng ngoài ảnh hưởng dù tích cực hay tiêu cực. Đó là một thực tế khách quan.



Thứ hai là khả năng dự báo, dự đoán qua phân tích thị trường của chúng ta chưa sát với thực tế. Bởi vì có nhiều nước trong khu vực, kể cả Đông Nam Á cũng bị ảnh hưởng nhưng không bị mạnh mẽ như Việt Nam. Đó là do các nước đó đã có sự chuẩn bị và ứng phó được kịp thời, không để ảnh hưởng đến mức nghiêm trọng. Nguyên nhân này đã được rút kinh nghiệm cả ở Kỳ họp thứ Ba vừa qua của Quốc hội và Chính phủ.



Nhìn lại một năm rưỡi gia nhập WTO, ta thấy cả những tác động tích cực và tiêu cực. Để tận dụng cơ hội, phải hiểu rõ các cuộc đàm phán thương mại và kinh tế thế giới để nắm bắt chiều hướng mới và để dự báo tốt. Các bộ ngành, các địa phương và các doanh nghiệp phải hiểu rõ và nắm chắc các cam kết của chúng ta với WTO. Hiểu rõ các cam kết sẽ không bị bất ngờ. Bây giờ các doanh nghiệp cũng đã hiểu các cam kết hơn trước nhưng vẫn phải tiếp tục nắm chắc nội dung cam kết.



Trước mắt chỉ còn hơn bốn tháng nữa là ta phải mở cửa hoàn toàn dịch vụ phân phối. Nếu hiểu rõ cam kết mở cửa cụ thể thế nào thì các doanh nghiệp trong lĩnh vực phân phối và các ngành liên quan mới đứng vững được trên sân nhà. Mải lo che chắn trên sân nhà thì ta quên mất là ta cũng được quyền cạnh tranh trên sân khách. Các nước thành viên lâu năm của WTO đã quen với những cam kết và dày dạn trên thương trường.



Kinh tế Việt Nam đang phát triển, đã có những mặt hàng tham gia thương trường có giá trị lớn và tốc độ phát triển nhanh. Chúng ta phải nhanh chân hơn nữa để xây dựng thương hiệu, thâm nhập thị trường của hơn 150 thành viên WTO khác. Phải cạnh tranh bằng thương hiệu, chất lượng và giá cả, giảm xuất hàng thô chưa chế biến. Đó phải là những nội dung chiến lược để đứng vững trong cạnh tranh ngày càng gay gắt, tạo điều kiện để thâm nhập thị trường của các thành viên WTO khác.



Bài toán đặt ra là những lĩnh vực sẽ tiếp tục mở cửa ngày càng rộng và sâu hơn. Đó là phân phối, ngân hàng 100% vốn ngoại, bưu chính viễn thông và những lĩnh vực khác nữa. Thời gian mở cửa theo cam kết WTO đang là sức ép thực sự. Để đối phó cần có sự chỉ đạo quyết liệt của Chính phủ, phấn đấu của các bộ ngành và doanh nghiệp mới hạn chế được tác động tiêu cực và chủ động tận dụng cơ hội mà việc hội nhập sâu vào kinh tế khu vực và thế giới mang lại.



Ngô Quang Xuân

Ông Ngô Quang Xuân, Đại biểu Quốc hội khóa XII, Phó Chủ nhiệm Ủy ban Đối ngoại của Quốc hội, nguyên Đại sứ / Trưởng phái đoàn đại diện thường trực Việt Nam bên cạnh Liên hợp quốc và các tổ chức quốc tế tại Geneva.
 

Liễu Ngân Đình

Điều hành viên
#4
Bao giờ luật Chất lượng sản phẩm và luật Quyền của người tiêu dùng đi vào thực tiễn và ko dẫm nát chân nhau thì VN sẽ nhanh tróng hóa Rồng Vàng.

Trước tiên cần phải thấy mỗi cán bộ và mỗi người dân đều phải thừa nhận mỗi lời nói của mình là sản phẩm của chính mình thì những tin đồn vớ vẩn điên rồ mới không làm xáo trộn cuộc sống, kinh tế, chính trị của đất nước.

:20::20::20::20::20: khóc sưng mắt mà tất cả vẫn còn là Dự thảo Luật cần chờ thông qua. Chắc mình phải làm bánh sinh nhật cho mấy cái luật cao quý này mất thôi.

Đơn giản là Niêm yết giá bán hàng hóa và chấm dứt việc nói thách giá chuộc lợi từ người tiêu dùng, hàng hóa bán tại VN phải có hướng dẫn bằng Tiếng Việt mấy năm nay đã thành hiện thực đâu. Lác đác vài nơi có thôi chứ luật này xem ra có sức sống tính bằng GIỜ
 
Last edited:
Top