tư vấn cho em một hướng đi

Discussion in 'Tâm sự - Nghề nghiệp' started by vanhieu, Sep 17, 2013.

  1. vanhieu

    vanhieu New Member

    Joined:
    Nov 28, 2012
    Messages:
    18
    Likes Received:
    0
    thân chào các anh,chị và các bạn của diễn đàn meslab,
    em năm nay đã làm năm thứ 4, e học ngành cơ điện tử ở tphcm , nhưng qua 3 năm ĐH, em vẫn chưa có 1 cái gì hình dung rõ ràng về ngành và hướng đi cho bản thân cả, cứ đi học và đến lớp điều điều...
    nhưng giờ cảm thấy sắp bước ra ngoài cánh cửa của XH, n~ thứ em hiện đang có, đang biết, đã học đươc.. chỉ là con số 0
    em nghe nhiều thầy cô tư vấn, nhưng họ không đưa ra 1 điều gì rõ ràng và định hướng cụ thể cả và đôi khi n~ điều họ nói, chính họ còn chưa trải niệm qua ...họ chỉ là n~ người đi học, hết lớp Th.S rồi T.S... và n~ điều họ nói cao siêu vời vợi quá
    em biết rằng ngành cđt có rất nhiều hướng đi và cơ hội việc làm, nhưng em không biết ngoài kia người ta cần gì,
    em chỉ thấy rằng bạn bè lớp em chỉ ganh đua về điểm số, đứa nào trí nhớ tốt, cày bt nhiều, chịu khó học bài, luyện đề là điểm cao... thậm chí trong lớp nhiều đứa điểm thi 9,10 nhưng không thể đọc dc 1 data sheet của 1 linh kiện, motor...
    có n~ đứa học thuộc lòng bộ đề trắc nghiệm in sẵn ngoài tiệm photo và vào đánh, thế là qua môn, học bổng...
    thật sự em hoàn toàn không mong muốn n~ thứ như vậy,
    chỉ dành khoảng 4 phần thời gian của mình để đi học, và 6 phần còn lại lang thang internet, youtube...
    em cũng có tạm cái nhìn cơ bản về định nghĩa CAD CAM CNc, CAE, thủy khí và CN vật liệu...nhưng còn quá mơ hồ...
    vốn tiếng anh của em cũng tương đối, đủ để biết mình đang đọc tài liệu chuyên ngành và tìm n~ thông tin cần thiết
    nay, em viết n~ dòng này để mong rằng a chị đi trước, n~ người đã đi làm ở ngoài rồi, có nhiều kinh nghiệm cho em 1 cái nhìn, 1 hương đi đúng đắng để em đi tiếp trong năm cuối cùng...chứ không hề muốn hỏi là sau này K.S CĐt ra làm gì, làm ở đâu và lương ntn...
    em không cần điểm cao trong nhà trường hay 1 tấm bằng đỏ, em chỉ cần có kiến thức và kỹ năng để em không cảm thấy bỡ ngỡ khi đứng trước nhà tuyển dụng , vô dụng + hổ thẹn vs xã hội - 2 từ "Kỹ sư "...
    em xin cảm ơn.
     
  2. mrgiang99

    mrgiang99 New Member

    Joined:
    Aug 27, 2009
    Messages:
    1,187
    Likes Received:
    13
    Last edited: Sep 17, 2013
    Ðề: tư vấn cho em một hướng đi

    Cái này thì cũng bình thường em ạ, có thể bắt gặp ở đa số sinh viên bây giờ...
    Thâm chí như anh còn ước gì bố mẹ mình đừng già đi, đủ sức (chịu đựng) và đủ tài chính cho mình làm sinh viên mãi... dù cho có bị lưu ban 5 năm, 10 năm, 20 năm...

    Đó là một phần hệ quả của chương trình "toàn dân học đại...học" và một phần nào do giáo trình và cách đánh giá học lực hiện tại, nhưng phần lớn là do cách học thụ động của bản thân người học.
    Tại sao: học mà không biết để làm gì, học chỉ để đủ điểm thi đạt... thậm chí học xong cầm tấm bằng đại học cũng không biết để làm gì... chỉ biết mỗi 1 điều là để xin việc dễ dàng hơn...


    Có cái nhìn mờ mờ là cũng thuộc dạng có thể dùng được rồi em ạ, nhiều người vạch mắt ra mà cũng chẳng thấy gì...
    Nhìn thấy mờ mờ trước mắt người ta còn tự đi được, chứ không thấy gì hết thì quả thực là rất khó khăn...
    Nếu em đã có cơ bản thì chịu khó đọc sách học hỏi thêm từ thực tế (hỏi người đ trước, xin đi làm thêm, thực tập...)

    Tư tưởng này nên bỏ, Chiến lược phát triển và sử dụng nhân lực hiện nay là "GLOBAL" = toàn cầu hoá.
    Nếu em xác định mình có thể nói chuyện thoải mái với người nước ngoài bằng tiếng Việt thì không cần học ngoại ngữ.
    Còn nếu không như vậy thì phải học giỏi ít nhất 1 ngoại ngữ phổ biến...
    Không phải học giỏi ngoại ngữ chỉ để sau này có điều kiện tốt để làm thuê... mà để có điều kiện tiếp thu thêm kho kiến thức của nước ngoài, của nhân loại.
    Và nếu có điều kiện thì thuê nước ngoài làm cu li cho mình, sao lại không?
    Hoặc ít nhất thì học giỏi ngoại ngữ để biết thằng nước ngoài đó nó đang chửi mình cái gì (tức là nó đánh giá mình ra sao) ngay cả trong cương vị làm thuê cho nó cũng như thuê nó làm cho mình.

    Muốn vậy thì ngay từ bây giờ em hãy dựa thên thực tế, thực lực, khả năng bản thân... để định hướng sự nghiệp của mình trong tương lai.

    Mạnh dạn ước mơ cầm tấm bằng kỹ sư giấy trong tay sau khi ra trường, mình sẽ làm gì và đạt được gì!
    Rồi sau đó thì xem hiện tại mình phải làm gì để đạt được ước mơ đó.
     
  3. QuyenQCM

    QuyenQCM Active Member

    Joined:
    Jul 31, 2007
    Messages:
    1,776
    Likes Received:
    6
    Ðề: tư vấn cho em một hướng đi

    Tập trung vào việc học và đầu óc không được phân tâm đến mấy thứ vớ vẩn như vừa kể ra, vì nhà tuyển dụng thừa biết tuyển mấy chú mới ra trường họ được và mất gì...
    Mình cứ hoàn thành tốt công việc của mình là học đi đã :)
     
  4. Ret

    Ret Member

    Joined:
    Oct 24, 2011
    Messages:
    78
    Likes Received:
    2
    Ðề: tư vấn cho em một hướng đi

    @vanhieu: những người có trăn trở như bạn thật là đáng quý, mình rất trân trọng điều đó. Theo mình thì những người có suy nghĩ như vậy sẽ góp sức rất nhiều cho sự phát triển của xã hội.

    Phiền một nỗi, cái xã hội mà chúng ta đang sống nó khá là ngược đời, người giầu có thường là người biết leo lên đầu người khác, giầu có nói thì có người nghe, kẻ nghèo nói đúng cũng chỉ là lảm nhảm. Những người mang lại giá trị thực cho xa hội thường không được đánh giá đúng mức nếu không muốn nói là bị vùi đập. Nếu bạn đã từng làm trong môi trường nhà nước sẽ thấu hiểu điều này, luôn phải nhìn trước nhìn sau, trên, dưới chứ cứ trân thành và ngay thẳng thì sẽ được ngồi rót nước cả đời.

    Chính vì thế, cái tâm huyết và chân chính của một con người là một bảo vật thứ khá xa xỉ để sở hữu. Đa số mọi ngươi đều phải hy sinh nó để tồn tại, chúng ta đang bơi ở rốn của một cái nút xoáy rồi, phải vứt bỏ mọi hành trang, bám vào bất cứ thứ gì có thể bám để khỏi chìm. Cái phao phổ thông nhất là bố mẹ, người thân trong gia đình vì thế ai cũng biết con ông cháu cha là số một.

    Để có thể tồn tại mà vẫn giữ được bảo vật nói trên theo mình có 2 trường hợp: một là bạn thuộc dòng con ông cháu cha, điều kiện gia đình khá giả, không phải lo kiếm sống, không tham làm giầu; hai là bạn phải biết giấu bảo vật của mình đi, chấp nhận bị xã hội lưu manh hóa, làm giầu bằng mọi cách trèo đầu cưỡi cổ thằng khác, dẫm đạp lên nhau mà sống, khi đã tự lo được cho bản thân rồi, không phải lo miếng cơm manh áo thì mới lôi cái bảo bối của mình ra dùng được. Nhưng cũng thật khó khi bạn ôm bảo bối và lao vào cuộc chiến, thường là người ta làm vỡ hoặc rơi mất bảo bối của mình trước khi đến được đích.

    Hết phần nói xa xôi, trở lại thực tại thì mình rất thấu hiểu những chia sẽ của bạn, mình cũng từng trong hoàn cảnh học để hiểu. Mà học để hiều thì thường sẽ chậm và mất công hơn là học vẹt, chính vì thế kết quả về điểm số thường kém hơn những ông học vẹt. Hơn nữa những chăn trở và đào sâu trước mỗi vấn đề bạn học đều là ma sát rất lớn cản trở bạn học nhanh, học lấy điểm số. Chính vì thế, theo mình, kinh nghiệp rất xương máu là cái gì cũng phải phát triển về chiều rộng trước sau mới đến chiều sâu. Biết là muốn tìm tòi, hiểu tận gốc vấn đề, nhưng cái đó phải dần dần, nếu đào sâu ngay vào một vấn đề sẽ rất dễ bị xa lầy. Phải học rộng và nông trước đã, bỏ qua những thứ phức tạp, khó hiều (mặc dù người thông minh hay bị hấp dẫn bởi những vấn đề hóc búa như côn trùng bị ánh sáng thu hút). Nếu bạn đã học tiếng Anh, bạn có thể biết chiến thuận khi làm một bài thi IELTS hay TOEFL: phải lướt thật nhanh qua toàn bộ bài thi, cái nào ngon, xơi luôn, cái nào không chắc lắm để đấy quay lại sau, cái khó nhất để sau cùng, cái nào không làm được thì cứ đoán bừa, bắn nhầm còn hơn bỏ xót. Khi đã lướt qua toàn bộ bài, bạn sẽ có cái nhìn tổng quan về bài hơn, dễ dàng đoán hay suy luận ra được những câu hỏi có chiều sâu, hóc búa. Trong cuộc sống cũng vậy thôi, luôn tránh xa lầy, lấy những thành tích nhỏ bé trước mắt làm cảm hứng để đi con đường dài.

    Vậy tóm lại là không nên nghĩ quá nhiều mà nên lạc quan vui vẻ. Biết được cái đích lớn của mình là gì, nhưng nghĩ về nó ít thôi, đặt ra những mục tiêu nhỏ trước mắt để vượt qua từng học phần, từng bài thi, từng điểm số hay từng quyển sách mình định đọc, qua được những cái đó thì sẽ đến được đích cuối cùng, đừng cầu toàn tại một thời điểm. Nghành kỹ thuật là dễ học rồi, vì nó liên quan chủ yếu đến kiến thức và logic, rất rõ ràng, rành mạch, có nhiều nghành học còn trừu tượng hơn nhiều, cứ suy nghĩ như bạn thì chỉ có tẩu hỏa nhập mà thôi.
     
    Phuongdoosan likes this.
  5. nobita_1011

    nobita_1011 New Member

    Joined:
    Nov 13, 2012
    Messages:
    26
    Likes Received:
    0
    Ðề: tư vấn cho em một hướng đi

    Ham muốn học được nhiều, không chạy theo xu thế điểm cao-kiến thức hời hợt, dễ quên. muốn tìm hiểu nhiều thứ chuyên sâu => lên mạng, vào diễn đàn, tìm tài liệu về đọc, vô vàn tài liệu - hiểu đấy nhưng đề thi thì không vào, điểm thấp... sau một thời gian lại quên :D. lên mạng, là tìm và vọc phần mềm, phần mềm nào cũng biết một tý - nhưng không chuyên sâu. kết quả là tốn thời gian cho việc lên mạng trong khi dow tài liệu về nhiều cũng có khi không dùng tới.
    Một vòng luẩn quẩn, hết ngày tháng này đến ngày tháng khác kiến thức vẫn nông cạn và điểm thì tụt dần rồi tự dẫn đến việc chán học, mặc dù kì thi đang đến...
    Mình đang trong tình trạng như thế. từ chăm chỉ -> lười biếng, học bổng -> mất học bổng...Năm cuối, nhiều suy nghĩ, nhiều lo lắng. vẫn cái suy nghĩ cũ, vẫn muốn hiểu rộng, biết nhiều... dường như vẫn dậm chân tại chỗ.
    Lên Mes, oto-hui, nhận thấy nhiều phần mềm, nhiều chuyên ngành, nhiều môn học. học sao hết đây!... ham không nổi.
    khuyên bạn: chạy theo đám bạn của bạn đi - gắng lấy điểm cao, 1 năm nữa mà. lên mạng ít đi, suy nghĩ ít thôi. tập trung vào 1 vấn đề và cố gắng giải quyết nó để đạt kết quả tốt nhất... :). cố gắng nắm kiến thức cơ bản.
    Nghĩ. khi ra trường công việc sẽ chỉ bạn nên học gì và làm gì ..
     

Share This Page

Users Viewing Thread (Users: 0, Guests: 0)

Loading...